Cảm ơn những chờ mong

mautroixanh

New Member
Cảm ơn những chờ mong


Kế hoạch về thăm mẹ những ngày cuối tháng 3, và mình đã chờ mong, mình đếm từng ngày suốt cả tháng trời. Rồi 3 ngày nghĩ cũng qua đi, mình lại đếm ngược đến tháng 6, mình sẽ lại về quê thăm mẹ. Hình như cuộc sống của mình gắn liền với những chờ mong?


Những ngày ở quê, trời mưa gió bão bùng, mình thấy nhớ ngày xưa lắm. Mưa ở quê chẳng giống như mưa Sài Gòn. Mưa không rơi từng cơn mà là mưa dầm, mưa liên tục cả ngày, cả tuần, cả tháng. Có khi mưa liên tục một tháng trời, chẳng thấy mặt trời đâu. Mình thích mùa mưa, thích những lần mưa dầm vì những ngày mưa dầm Ba sẽ không đi làm. Ba ở nhà đồng nghĩa với việc Ba sẽ nghĩ ra món gì đó để ăn. Khi thì bánh xèo với nấm mối hái trong vườn, khi thì bắt gà trong chuồng nấu cháo. Mẹ bảo rằng ngày xưa mẹ giữ chân Ba bằng việc làm ấm cái bao tử của Ba, nên dường như ký ức của mình về Ba luôn có mùi vị ẩm thực.


Và những ngày mưa đó, mình thích nhất là Ba vẻ ô quan cho cả nhà cùng chơi. Chắc chẳng ai lạ lẫm với trò ô quan có 2 người chơi, Ba mình vẻ ô quan dành cho 4 người chơi là hình vuông có 4 ông quan, và ô quan cho 3 người chơi là hình tam giác. Mình mong mùa mưa đến, để mỗi mùa mưa trôi qua đầy hạnh phúc. Ngày đó mình chỉ mong mưa mãi, chẳng bao giờ có suy nghĩ mong chờ cho mùa mưa qua mau.…


Những tháng ngày chờ mong hạnh phúc nhất có lẽ là 9 tháng 10 ngày mình mang bầu Gấu con. Bắt đầu là nỗi chờ mong từng ngày để thấy 2 vạch hạnh phúc. Tiếp nối là những ngày chờ mong được nghe tim thai của con. Sau đó là chờ mong cảm nhận những cái lúng búng thật nhẹ trong bụng đến cảm giác con đạp trong bụng mình. Thật hạnh phúc!


Đôi khi mình chợt nghĩ ông trời sắp đặt hay thiệt. 9 tháng 10 ngày là khoảng thời gian dài, nhưng có lẽ nhờ khoảng thời gian ấy đủ dài để người mẹ cảm nhận được sự xuất hiện của bé con thật hạnh phúc. Nhiều người khi phát hiện có thai đã không muốn giữ con, nhưng khi trải qua khoảng thời gian mang thai, cảm nhận con lớn lên từng ngày, khi sinh con ra, họ không chấp nhận điều gì để đổi lấy đứa bé đâu.





Và có khoảng chờ mong ngoài ý muốn, nhưng nhờ nó, hạnh phúc của mình được tái sinh. Ngày đó, hạnh phúc vợ chồng với mình là một thứ xa xỉ. Đã có lúc mình tháo nhẫn cưới cất vào hộp, nơi có sẵn người bạn đời của nó, cho đủ một cặp xứng đôi. Đêm nhìn chồng hôn con mà mình thèm một cái hôn nồng cháy ngày nào.


Ngày định mệnh, anh bị té xe, nứt xương cẳng chân trái, phải bó bột. Cảm giác rụng rời chân tay khi nghe anh bị nạn, mình biết anh còn quan trọng với mình thế nào. Những ngày chân anh bị bó bột, một tay mình chăm sóc anh. Sau một tháng thì sáng mình chở anh đi làm, tối đón anh về. Con đường từ nhà đến công ty lúc nào cũng có anh kế bên thật tuyệt, cứ như ngày mới yêu nhau, chỉ khác là anh ngồi ở phía sau xe.


Tình yêu có lẽ đã quay về theo những cử chỉ chăm sóc nhau, những quan tâm đến nhau. Ngày đó anh mong từng ngày để được chạy xe đi làm, còn mình thì cứ biện minh rằng chân anh còn yếu để em chở anh đi làm cho yên tâm. Vì mình biết, mình đang yêu thương khoảng thời gian được chăm sóc anh, và mình biết hạnh phúc đang trở về.


Có những chờ mong chẳng mang lại hạnh phúc mà chỉ mang lại xót xa với những niềm đau chia xa mãi mãi. Nhưng chắc chắn những giây phút chờ mong đó mình sẽ chẳng bao giờ quên. Chờ mong là một hành trình, dù đích đến là gì thì nó vẫn là một hành trình đáng nhớ.


Cảm ơn đời đã cho mình những khoảng chờ mong hạnh phúc, đáng yêu. Cảm ơn những khoảng chờ mong đã mang theo hạnh phúc, để mình còn thấy đời tươi đẹp lắm, đáng tận hưởng từng ngày, từng giờ, từng phút chờ mong!


************************


NTNH_Bạn đọc gửi
 
Last edited:
Top